Trang chủHomepage forum Main Diễn đàn AlbumAlbumn ảnh LibraryThư phòng LibraryPhDvn in Media LinkWeb Links BlogTrang cá nhân Member ListDanh sách thành viên New posts Bài viết mới Private MailThư của bạn Control PanelBảng điều khiển SearchGoogle search TiviTivi FAQLuật Ban chã FAQDownload/upload Center




 
Loading...
  Lost your password? Lost your Username? Make a new account!  
Vietscholar forum  
 

Connect with Facebook
Go Back   Vietscholar forum > Academic Life > Nhóm ngành KHXH và NV

Notices

PhDvn trên Facebook
Mời các bạn tham gia PhDvn /> </a><a onclick= Facebook group PhDvn và những người bạn.
Thông báo về cách thức tham gia online conference về hội thảo du học châu Âu

Trả lời
 
LinkBack Ðiều Chỉnh Kiếm Trong Bài
  #1 (permalink)  
Old 08-30-2009
Váy Xanh's Avatar
Moderator
Points: 1,148, Level: 18
Points: 1,148, Level: 18 Points: 1,148, Level: 18 Points: 1,148, Level: 18
Activity: 0%
Activity: 0% Activity: 0% Activity: 0%
 
Tham gia ngày: Jun 2009
Bài gởi: 56
Thanks: 16
Thanked 48 Times in 20 Posts
Downloads: 0
Uploads: 0
Default Tình yêu dưới góc nhìn tâm lý học (repost)

Bài này viết từ 2005 tại tamlyhoc.net, khi VX chỉ đầy một bồ lý thuyết mà kinh nghiệm thực tiễn chưa nhiều. Bây giờ, khi đã đi thêm 1 đoạn đường, tự ngẫm lại thấy mình không phải buồn cười gì về những gì mình viết khi xưa. Dĩ nhiên khi còn đang mày mò tự hỏi thế nào là tình yêu, bài viết cũng luẩn quẩn quá dài. Hôm nay nhân 1 anh bạn bắt đầu bước 1 chân vào con đường ấy, VX xin post lại bài này với hy vọng ai quan tâm thì đọc, mà không quan tâm thì bỏ qua vì rất dài

__________________________________________________ ______________

Tình yêu - Một tình cảm của con người

(sử dụng tri thức tâm lý học đại cương đã được học)

--------------------------

Mỗi một ngày lên diễn đàn, tôi lại thấy có ít nhất 1 bài mới viết về chủ đề tình yêu. Nhiều lúc tôi lẩm nhẩm 1 mình: "Cái này mà gọi là tình yêu ư?". Sau đó tôi tự trả lời, à tác giả gọi cái đó là tình yêu. Dần dần, sau nhiều lần ngạc nhiên về quan niệm tình yêu của người khác, tôi chợt hỏi lại mình, vậy mình quan niệm thế nào là tình yêu?!! Tôi cứ suy nghĩ, suy nghĩ, rồi đến một lúc nào đó câu trả lời xuất hiện, chưa rõ, rồi mỗi ngày một rõ thêm.

Hoá ra từ lúc nào, những gì học được về Tình cảm - Xúc cảm đã thấm vào tôi, và tôi phát hiện ra mình đã luôn mang con mắt của người đã học về Tâm lý học đại cương để quan sát và phân tích cuộc sống. Có lẽ có người đọc đến đây bật cười, hoặc cho rằng tôi không bình thường, hoặc cho rằng tôi là một người chỉ có lý thuyết. Cũng có thể, nhưng dù thế nào thì đó cũng không phải tôi giả vờ, hay lên gân, mà tôi là thế, tôi vẫn nhìn và phân tích cuộc sống như thế, hơn nữa tôi luôn sống và cảm nhận cuộc sống theo cách như thế .

Tôi là thế, nên với tôi quan niệm về tình yêu rất rõ ràng. Trước hết, tình yêu thuộc phần nào trong đời sống tâm lý con người?!!

Các hiện tượng tâm lý được chia thành 3 loại: quá trình tâm lý, trạng thái tâm lý và thuộc tính tâm lý.

Quá trình thì có khởi đầu và kết thúc rõ ràng, diễn ra trong một thời gian ngắn, xác định, ví dụ như các hoạt động ăn tối, học bài, xem phim...., quá trình nhận thức một sự vật, vấn đề... Tôi cho rằng tình cảm - cụ thể là tình yêu - không phải và không thể là quá trình tâm lý như thế này. Ai đó có "tình yêu" giống quá trình tâm lý thì tôi cũng không gọi là tình yêu

Trạng thái tâm lý là hiện tượng khác, trước hết nó không tồn tại độc lập, mà luôn đi kèm với một quá trình tâm lý, ví dụ như chú ý, uể oải, trạng thái tích cực hoạt động... Trạng thái bắt đầu khi nào, kết thúc khi nào thường ta không nhận thức rõ được, và do đó kéo dài bao lâu ta cũng không biết. Nhưng tóm lại, tình yêu thì phải tồn tại độc lập chứ , rất độc lập là đằng khác, vậy tình yêu không phải là trạng thái tâm lý

Nếu vậy tình yêu phải là thuộc tính tâm lý. Thuộc tính tâm lý là những hiện tượng như thế nào? Đặc điểm bản chất của nó là nó tồn tại bền vững, trở thành một phần trong nhân cách, đời sống tâm lý của chủ thể, không phân biệt điểm khởi đầu dễ nhận thấy hay khó nhận thấy. Tình cảm con người thuộc khu vực này, mà tình yêu là thành viên nổi tiếng

Đó mới chỉ là khuôn vùng quy hoạch . Bây giờ tôi mới đi vào phân tích bản chất. Hì, có lẽ tôi làm hơi ngược, nhưng không sao . Bạn nào không đồng tình với cách khuôn vùng tình yêu như trên của tôi thì cố gắng kiên nhẫn đọc tiếp, để biết cái mà tôi gọi là tình yêu là cái gì nhé .

Trong cuộc sống con người, cần phân biệt rõ 2 khái niệm khác nhau, nhưng rất nhiều khi tồn tại cùng nhau và rất khó xác định: tình cảm và xúc cảm. Với tôi tình yêu là tình cảm.

Cái phức tạp, rất phức tạp ở đây, là tình cảm là thuộc tính tâm lý, còn xúc cảm là quá trình tâm lý, nhưng nếu không có xúc cảm thì chắc chắn không phải là tình yêu .

Thay vì ngồi viết tiếp theo kiểu định nghĩa xúc cảm là gì, tình cảm là gì, tôi sẽ cố gắng không làm bạn chán bằng cách chỉ cho bạn những ví dụ nổi tiếng của xúc cảm, tình cảm và mô tả nó. Hơn thế trong cuộc sống thực, vì sao việc nhận ra lại khó, vì sao có người lại chấp nhận những tình yêu không đúng nghĩa, tình yêu nửa vời.

Bạn đã từng gặp một ánh mắt lạ làm bạn vui vui, hay làm bạn sợ hãi? Ồ, cái vui vui, sợ hãi đó là xúc cảm đấy. Bạn đã từng bật khóc khi xem một bộ phim? Đó cũng là xúc cảm. Thậm chí, bạn gặp một đám tang qua đường, tự dưng bạn cảm thấy cay cay nơi sống mũi, đó cũng là xúc cảm. Bởi vì ngay sau đó (hoặc lâu hơn 1 chút, có thể là 1 buổi, 1 ngày, 1 tháng...), xúc cảm đó sẽ qua đi, không tồn tại nữa. Nó không hiện diện trong cuộc sống của bạn nữa, ko có ảnh hưởng tới những hoạt động của bạn nữa.

Xúc cảm luôn cần có 1 tác nhân cụ thể để nó xuất hiện và tồn tại. Đây là điều quan trọng cần ghi nhớ để xây dựng nên được tình cảm. Bởi vì sao, xin nhắc lại, trong tình cảm cần sự tồn tại của các xúc cảm, thiếu xúc cảm không thể có tình cảm, không thể duy trì tình cảm. Tôi sẽ trở lại vấn đề này sau

Còn tình cảm là gì? Tình cảm sẽ dần được hình thành khi vô số những xúc cảm cùng loại liên tục xuất hiện nơi bạn. Tình bạn cũng được bắt đầu theo cách đó mà >- . Đầu tiên bạn và người bạn bình thường, rồi qúy mến, rồi cảm phục, rồi qúy mến, rồi tôn trọng, rồi giúp nhau, rồi ..... và một lúc nào đó bạn nhận ra rằng bạn đã có một người bạn >< . Tình yêu cũng cần 1 quá trình như thế, nhưng cần thêm cả những loại cảm xúc khác mà tình bạn không bao gồm. Cái khó xác định là ở tình cảm giữa những người khác nhau bao gồm những cảm xúc khác nhau. Không có một công thức nào chung cho tình bạn hay tình yêu giữa mọi người. Ở người này tần suất đam mê xuất hiện nhiều hơn (đam mê là quá trình bạn nhé, vì quá trình này tốn năng lượng, bạn tự không thể duy trì được nó quá lâu nếu không múôn kiệt sức :-% ), ở người kia, tần suất cảm phục xuất hiện nhiều hơn....

Nhưng vậy thì liệu tình yêu là gồm nhiều xúc cảm cộng với nhau ư? Hoàn toàn không phải. Nếu bạn đã học triết học, thì đây chính là hiện tượng lượng chuyển thành chất *- .

Có nhiều ví dụ khác để so sánh và để hiểu về sự hình thành tình cảm này. Đó là xây nhà. Bây giờ trước mặt bạn có rất nhiều gạch, có cát, vôi, nước..... Và bạn xây nhà. Nếu bạn đặt lung tung các viên gạch lên nhau, có thể bạn sẽ có một bức tường, chứ ko phải một đống gạch, nhưng nếu giữa các viên gạch không có vữa, dưới không có móng, bức tường của bạn không sớm thì muộn cũng sẽ đổ, khi đổ tất nhiên bạn buồn và tiếc rồi. Nếu bạn biết đào móng, biết đổ giữa các viên gạch là vữa, thì bức tường của bạn sẽ chắc chắn, nhưng nếu cứ như thế, và như thế, có thể bạn sẽ có được một ngôi nhà - hoặc chỉ là các bức tường. Ngôi nhà „tự dưng xây được đó“ có thế đẹp - hoặc xấu, bền - hoặc không bền. Nếu bạn có bản thiết kế trước, hoặc vừa làm vừa học hỏi, khả năng bạn có được ngôi nhà vừa hòan chỉnh, vừa bền vững, vừa đẹp sẽ cao hơn rất nhiều. Mà bạn nhớ rằng, cái nhà là cái nhà, không phải sự cộng lại của một đống vôi vữa cát sỏi gạch ngói. Vì với 1 đống như thế, bạn không ở được, không che nắng che mưa được, không sinh hoạt gia đình được. Còn với ngôi nhà thì bạn sống được, hoạt động được, và ....

Ở đây tình cảm là cái nhà, còn các viên gạch là các xúc cảm đồng loại. Bạn nhớ cho rằng cái nhà khác hẳn tính chất của các viên gạch Múôn xây nên tình cảm, không chỉ cần các xúc cảm, bạn cần rất nhiều vôi, vữa, bàn tay xây dựng, và quan trọng hơn cả là bản thiết kế. Nếu bạn và người yêu có sẵn một tình bạn, thì đó chính là cái móng nhà, đảm bảo cho công trình tồn tại được bền vững hơn. Tình yêu của con người khác cái nhà ở chỗ, cái móng có thể dần hình thành sau trong quá trình xây ngôi nhà. Quả vậy, người ta hay nói không chỉ cái tình mà còn cái nghĩa. Đó, cái móng nhà đó, được hình thành sau, giúp ngôi nhà đã xây được trụ vững. Còn bản thiết kế, có thể nó có từ đầu, có thể nó được tạo nên sau này, không quan trọng, miễn là nó là một bản thiết kế tốt.

Lại lấy ví dụ cho dễ hiểu. Chắc ai cũng biết tình yêu sinh viên. Nó rất đẹp, nó có thể có 1 cái móng hoặc không, người ta có thể xây nên nó từ rất nhiều viên gạch đẹp, có vôi có vữa. Nhưng khi thời sinh viên chấm dứt, mỗi người bắt đầu 1 cuộc sống mới với muôn vàn khó khăn, kể cả tâm tính, mong muốn, hướng đi cuộc đời thay đổi. Tình yêu lúc đó như bức tường đang xây dở, nay gạch vữa sắp hết, lại gặp gió to. Thường tình yêu đó hay mất vào lúc này. Nếu bức tường ấy được xây với nhiều công mà mất đi người ta tiếc lắm, nhưng không biết làm thế nào tiếp cả. Không biết kiểm thêm vôi vữa từ đâu, ko biết xây tiếp về phía nam bắc trên dưới thế nào. Lúc đó tình yêu sẽ đổ vỡ nếu nó không được dự liệu, ko có bản thiết kế tiếp, ko có sự quyết tâm xây cho kỳ được cái nhà của 2 người.

Theo quan niệm của tôi, tình yêu sinh viên cũng mới chỉ là những bức tường, chưa phải cái nhà. Tuy nhiên nó sẽ là cái nhà nếu được xây tiếp.

Đến khi có cái nhà rồi thì sao. Người ta sẽ ở được thoải mái, hạnh phúc với nó thời gian đầu. Nhưng sau đó, dần dần nó bị cũ, các bức tường, xấu, bẩn, nứt nẻ nhanh (thời gian tùy theo độ tốt của móng nhà và bản thiết kế cùng chất lượng của gạch ngói vôi vữa). Khi đó, 2 người muốn cái nhà tiếp tục ở được, bền được, đẹp được, họ phải tu dưỡng, có các biện pháp sơn mới, xây thêm cột trụ nếu cần, sửa sang cho đẹp và hợp thời hơn, nếu có sức thì cơi nới, mở rộng xây thêm các tầng mới, phần mới. Ngay trong quá trình ban đầu, ngôi nhà sẽ ngày một đẹp và gắn kết các chủ nhân nếu nó được trang hoàng, làm đẹp mỗi ngày bằng hoa, lau chùi sạch sẽ, có cái vườn nhỏ đằng trước…. Đó, nghĩa là cái nhà kể cả xây xong rồi, muốn ở được thoải mái trong nó buộc ta vẫn phải lo cho nó, chăm chút cho nó hàng ngày thì nó mới đẹp, mối bền được và ta mới muốn sống cùng nó tiếp.

Tình yêu cũng vậy, khởi đầu là một quá trình xây dựng lâu dài bền bỉ, cần rất nhiều xúc cảm tích cực cùng loại, cần thiết như thích, say mê, cảm phục, cảm xúc tình dục, ….. Đó là gạch, ngói, ko có thì không thể xây nhà được. Rồi cần vôi, vữa, xi măng… như sự tôn trọng, sự quyến luyến, những kỷ niệm đẹp… Cái móng phải có hoặc phải xây nên và bồi bổ mỗi ngày như tình bạn, tình nghĩa, những sợi dây kết nối 2 người (con cái, tài sản, pháp luật….). Tất cả nguyên vật liệu này không cần mua ở đâu hết, 2 người chủ đều tự tạo ra được, có những cái tạo ra mà không cần tốn công sức, tưởng như tự có ví như thích nụ cười, mái tóc, cái áo mới, sự dịu dàng… Đam mê có nhiều lúc cũng có vẻ như nó tự đến (nhưng nó cũng phải ra đi nhanh thôi). Vì thế, trên báo chí, suốt ngày người ta dạy các đôi yêu nhau hay các cặp vợ chồng phải thường xuyên làm mới mình, làm mới xúc cảm của nhau. Đó, đó là cách tạo ra gạch ngói đó. Còn vôi vữa, muốn tạo ra thì phải làm cho nhau tin cậy, tôn trọng, cảm phục, trở thành bạn của người kia, tốn công tốn sức và lâu dài khá mệt mỏi, song không có vôi vữa thì tường kiểu gì cũng đổ. Bản thiết kế chính là hình dung của mình về tình yêu, về cuộc sống chung, trên cơ sở ta hiểu về mình, hiểu vè người kia, học cách chấp nhận nhau, tự sửa mình, ví như trên nền đất này chỉ xây được nhà 1 tầng thì ta xây 1 tầng, diện tích đất rộng thì ta xây rộng, góc kia không vuông thì phải lựa sao đó, hoặc làm bể nước chỗ đó…. Rồi cách 2 người hình dung ra tình yêu, ra cuộc sống sau này có giống nhau không, người này cần sân thượng người kia lại không thích, người này thích sơn tường vàng người kia thích xanh, người này thích mời nhiều bạn bè vào nhà người kia thích biệt lập….Nếu không giống nhau thì cũng phải bàn cho ra được bản thiết kế chung, kẻo nhà không xây được, hoặc xây được thì cũng 1 trong 2 người không vừa ý, dần dần sẽ chán ngôi nhà.

Vậy đó, để xây tình yêu ta sẽ mất cả cuộc đời tính từ lúc ta vô tình (hoặc cố ý) tạo ra gạch ngói vôi vữa. Có những người chỉ tạo được 1 vài viên gạch duy nhất rồi nó vỡ. Có người khá hơn xây được 1 đoạn tường, có người xây được khung nhà rồi không tiếp tục được (trường hợp này đau khổ lắm), có người xây được nhà, ở được 1 thời gian rồi ko quan tâm tới nó, chán nó rồi phá đi….

Quan niệm tình yêu của tôi vậy đó. Nó không phải là cái lửng lơ bên ngòai ta, nó thuộc về ta, là một phần cuộc đời, nhưng muốn nó tồn tại ta phải xây dựng, và không ngừng chăm lo cho nó. Nếu người bạn ta múôn cùng làm việc không hợp tác để tạo ra gạch ngói vôi vữa và không cùng xây dựng, thì mãi mãi cái nhà chỉ ở trong trí tưởng tượng. Nói chung ai cũng cần nhà để ở, nên nhiều khi người ta vội vã tìm ai đó đồng ý cùng xây nhà với mình và bắt tay xây luôn. Nếu xúc cảm không mạnh, không có đam mê, thì chất lượng gạch ngói là không tốt, dẫn tới nhà không bền, dễ đổ vỡ.

Quan niệm về tình yêu của tôi là như thế, nên khi đọc những bài như „Ngã giá bằng tình“ tôi không thể hiểu được. Tôi không hiểu cái „tình“ mà tác giả muốn nói tới nó là cái gì. Bởi theo quan niệm của tôi, người ta xây cái nhà tình yêu là cho mình và chỉ cho mình, mình không ở thì cũng không ai ở được cả, không thể bán cho ai hay đổi lấy cái gì được. Mất là mất, mà có là có, như những bộ phận trên cơ thể ta, không thể dùng để mua bán đánh đổi với cái gì được hết. Điều đó cũng một phần lý giải tình yêu thương vô bờ của cha mẹ đối với con cái, nó chính là một phần cơ thể cha mẹ .

Trong cuộc sống hiện đại, có nhiều người giả vờ hợp tác để xây nên cái nhà cùng một ai đó, bởi họ cần những lợi ích khác ngòai cái nhà mà người kia có thể đem lại. Tuy nhiên gạch ngói của họ là rởm, vôi vữa của họ cũng là rởm hoặc kém chất lượng. Nguy cơ nhà đổ, mà đổ vào người mình gây thương tích là rất nhiều, bởi bên phía mình xây dựng, móng nền, gạch vữa… tất cả đều yếu hơn, nếu nhà đổ sẽ đổ vào người mình. Người kia cũng sẽ bị mất công xây dựng, và tất cả vôi vữa gạch ngói đã tạo ra cùng với những giá trị khác, nhất là niềm tin. Ai đã từng đổ vỡ trong tình yêu 1 lần, lần sau mỗi khi xây dựng rất hay săm soi chất lượng gạch ngói vôi vữa. Mà khổ, hic, cái này nhìn bằng mắt nhiều khi không phân biệt được. Cũng chưa có máy móc nào hiện nay giúp con người phân biệt điều đó. Ngay trứng gà giả ~:> còn khó phân biệt nữa là xúc cảm tình cảm con người.

Để kết thúc, tôi xin nêu quan điểm của mình về tình yêu Romeo-Juliet (*) . Theo tôi, tình yêu đó là tình yêu còn dang dở, chưa được xây xong. Viên gạch đầu tiên là một cảm xúc mạnh, hay là sự đam mê. Khi đam mê đang lên tới cao trào, nhiều người ngòai tìm cách phá nó, dập tắt nó mà không hiểu rằng đó là cách làm cho đam mê bùng nổ dữ dội hơn, kéo dài thêm hơn vì 2 người được "tiếp năng lượng" cho đam mê của mình từ sự nhiệt tình của những người khác . Nhưng rồi khi đam mê chưa qua, 1 trong 2 người chết, và sự đau khổ dội vào người còn lại chính là nguồn năng lượng bất tận cho sự đam mê của người đó. 2 người chết với một sự đam mê còn tràn đầy năng lượng, và năng lượng đó cứ tăng mãi, tăng mãi từ sự nuôi sống và tiếc thương của những người khác. Chính vì thế nó thành bất tử - một sự đam mê bất tử.

Có lẽ bài viết đã dài, ít nhiều các bạn cũng đã hiểu quan niệm tình cảm của tôi. Hic, cái nhà của tôi hiện giờ mới có cái móng với vài ba viên gạch, vôi vữa thì chất đống rồi nhưng gạch chưa đủ, bản thiết kế cũng còn dở dang. Tôi phải đi tạo gạch ngói tiếp đây . Chúc các bạn vui vẻ, tìm được bạn xây dựng và xây được cái nhà đẹp đẽ, bền vững. Và tôi cũng muốn nghe các bạn chia sẻ quan niệm về tình yêu của các bạn. Thân mến!
__________________
______________________________
Màu váy hay là màu tóc em
To view links or images in signatures your post count must be 10 or greater. You currently have 0 posts.
Digg this Post!Add Post to del.icio.usBookmark Post in TechnoratiFurl this Post!
Trả Lời Với Trích Dẫn FaceBook
We thank Váy Xanh for this original paper:
cocain (10-29-2009), GrassFairy (11-10-2009), hoadai (09-01-2009), Whitebear. (08-30-2009)
  #2 (permalink)  
Old 08-30-2009
From Hamilton's Avatar
Buồn như ly rượu cạn...
 
Tham gia ngày: Jul 2009
Đến từ: Hamilton
Bài gởi: 111
Thanks: 26
Thanked 44 Times in 25 Posts
Downloads: 0
Uploads: 0
Default

Nghe danh chị VX từ lâu, giờ mới được gặp [8)] Em viết 1 bài để chào hỏi, cũng nhân chuyện bạn Gấu mới mở chuyên mục Thắc mắc tình yêu biết hỏi ai ở đằng kia []

Chị VX viết dưới góc độ tâm lý học. Em cũng nói luôn, cái nhìn của em về tình yêu rất tiểu thuyết - do đặc thù là phải đọc & học rất nhiều thể loại này Dạm trước vậy để các bác đã nhiều lần yêu thật sự đừng ném đá em, phòng khi em nói những điều không phải.

Tình yêu dưới góc nhìn tiểu thuyết

Ở đây em bàn về hai khái niệm đam mêtình yêu. Theo em:

- Hai khái niệm này hoàn toàn khác nhau, chỉ là thỉnh thoảng đi với nhau. Có thể đam mê nhưng không yêu. Ngược lại, có loại tình yêu không có đam mê ở trong đó – loại tình yêu này nói thật lòng là hơi chán! Đợt vừa rồi mọi người bàn tán rất rôm rả về bộ ba LHX-NLS-NDD. Em nghĩ, LHX đối với NLS là vừa yêu vừa đam mê nên mới bao phen phong ba bão táp thế; còn với NDD thì không có được cái đam mê ấy, nên nhiều người mới chê là yêu nhạt quá, không có lửa.

- Đam mê đến rất nhanh, lại rất dễ nhận ra, rất dễ gọi tên. Còn để khẳng định ta có yêu (thật sự) một ai đấy – hoặc một ai đấy có yêu ta (thật sự) không – thì cần nhiều thời gian để chứng minh và kiểm chứng hơn. Vậy nên mới có câu truyền khẩu: Người ta đam mê rất nhiều lần trong đời, còn tình yêu thật sự chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay (nhưng đến nỗi đếm hết cả 10 ngón thì cũng hơi có vấn đề []). Romeo-Juliet; Jack-Rose bùng cháy rất nhanh, cuốn vào nhau như cơn bão là do có đam mê (toàn đổ liêu xiêu ngay từ cái nhìn đầu tiên). Tuy nhiên, Romeo-Juliet chết nhanh quá nên không bình luận thêm được gì mấy; còn Rose cho đến cuối đời, là một bà lão gần trăm tuổi rồi, vẫn run rẩy khi bị gợi nhớ về Jack, thì đấy đích thực là tình yêu rồi. Nếu cho rằng đây là tình yêu đẹp nhất mọi thời đại thì cũng không có gì quá đáng. Có cái nông nổi, cuồng nhiệt, say mê, thậm chí hơi điên rồ của tuổi trẻ; lại có cái âm thầm, da diết, bền bỉ trải qua bao thử thách thời gian.

- Nói chung, cứ thế này cho tiện bề suy nghĩ. Khi thấy mình bắt đầu có cảm tình/tình cảm với một ai đấy, nếu cảm tình/tình cảm đó có vẻ mành mạnh thì trước hết cứ gọi nó là đam mê chứ chưa nên vội vàng cho nó là tình yêu. Về điểm này em cực kỳ đồng ý với chị VX, tình yêu thật sự không tự dưng sinh ra mà nó cần thời gian, cần sự vun đắp, và nếu cần nữa là sự thông hiểu lẫn nhau, sự hi sinh vì nhau, chế ngự được tính ích kỷ của mình để nghĩ cho người khác. Nên Marguerite mới chịu tiếng là kẻ bội tình; nên Love story mới nổi tiếng với lời kết Yêu là không bao giờ phải nói xin lỗi; nên Celine Dion mới hát I love you, goodbye – bởi yêu mà phải nói lời chia tay vì biết như thế người mình yêu sẽ được hạnh phúc hơn. Đam mê mà không tình yêu thì rất ích kỷ, chỉ muốn chiếm hữu cho được người khác. Còn tình yêu lắm lúc lại đồng nghĩa với sự buông tay, kể cả có đang đắm đuối thế nào đi nữa.

Lý tưởng nhất là đi đến tình yêu với một người bạn đam mê. Và lý tưởng hơn nữa là tình yêu ấy đi đến hôn nhân.

Nhưng đã bảo là lý tưởng, thì cũng khó đạt được lắm.

PS: Em có lẽ cũng đang ở cái tuổi của chị VX năm 2005 [8)] Vài năm nữa đọc lại chắc cũng buồn cười phải biết (giờ đã thấy buồn cười rồi []) Nhưng thôi, cứ post lên góp vui với mọi người.
__________________
Fate leads my life, I own my spirit

thay đổi nội dung bởi: From Hamilton, 08-30-2009 lúc 08:43 PM
Digg this Post!Add Post to del.icio.usBookmark Post in TechnoratiFurl this Post!
Trả Lời Với Trích Dẫn FaceBook
We thank From Hamilton for this original paper:
hoadai (09-01-2009), Váy Xanh (08-30-2009), Whitebear. (08-30-2009)
  #3 (permalink)  
Old 12-08-2009
leafraker's Avatar
Trusted member
Points: 698, Level: 13
Points: 698, Level: 13 Points: 698, Level: 13 Points: 698, Level: 13
Activity: 0%
Activity: 0% Activity: 0% Activity: 0%
 
Tham gia ngày: Jun 2009
Bài gởi: 11
Thanks: 8
Thanked 5 Times in 4 Posts
Downloads: 0
Uploads: 0
Default

Em góp thêm một định nghĩa về tình yêu trong Kinh Thánh nhé

Love is patient, love is kind. It does not envy, it does not boast, it is not proud. It is not rude, it is not self-seeking, it is not easily angered. It keeps no record of wrongs. Love does not delight in evil , but rejoices with the truth. It always protects, always trusts, always hopes, always perseveres.
(1 Corinthians 13: 4-7)


Theo định nghĩa này thì cái gọi là "love at first sight" shouldn't be called "love" nhỉ

thay đổi nội dung bởi: leafraker, 12-08-2009 lúc 11:06 AM Lý do: cái mặt quỷ tím ngắt đấy là "evil", cứ type "evil" là ra cái mặt quỷ đấy, kì cục vậy?
Digg this Post!Add Post to del.icio.usBookmark Post in TechnoratiFurl this Post!
Trả Lời Với Trích Dẫn FaceBook
Trả lời

Bookmarks

Latex Maths & Physics Editor ...


Ðang đọc: 1 (0 thành viên và 1 khách)
 
Ðiều Chỉnh Kiếm Trong Bài
Kiếm Trong Bài:

Kiếm Chi Tiết

Posting Rules
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code is Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt
Trackbacks are Mở
Pingbacks are Mở
Refbacks are Mở



 
PhDvn.org
   
All times are GMT -5. The time now is 05:38 AM.  
 
Style by TheProphet  
 

Search Engine Optimization by vBSEO 3.3.0